Thứ Ba, ngày 7 tháng Chín, năm 2010
 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com

Tác Phẩm
TIẾNG QUÊ HƯƠNG

 
Biên Khảo
Chính Trị
Hồi Ký
Nghệ Thuật
Thơ
Tiểu Thuyết
Tôn Giáo
Văn Học
 


 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com

  • Hồi ký của một thằng hèn
  • VIỆT NAM -- QUÊ MẸ OAN KHIÊN
  • VŨ TRỤ KHÔNG CÙNG
  • SAU BỨC MÀN ĐỎ
  • ĐỖ LỆNH DŨNG
  • HOA PHƯỢNG
  • NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM
  • CHÂN TRỜI TÍM
  • QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI
  • VŨNG LẦY CỦA BẠCH ỐC
  • HỒ CHÍ MINH - Nhận Định Tổng Hợp
  • GỬI LẠI TRƯỚC KHI VỀ CÕI
  • VIỆT NAM, THẾ KỶ 20
  • TRẮNG TRÊN ĐEN
  • LÊN ĐỜI (2 tập)
  • TỬ TỘI
  • VIẾT VỀ BÈ BẠN
  • VIẾT Ở RỪNG PHONG
  • TẦN TRUNG TÁC
  • TRONG ÁNH LỬA THÙ
  • ĐI TÌM NHÂN VẬT
  • TÂM SỰ NƯỚC NON
  • SỐNG và CHẾT Ở SÀI GÒN
  • Giáo Hoàng Gioan Phaolô II - VĨ NHÂN THỜI ĐẠI
  • NGÃ TƯ HOÀNG HÔN
  • VIỆT NAM -- QUÊ MẸ OAN KHIÊN

    Nguyên tác của  PIERRE DARCOURT
    Bản dịch của DƯƠNG HIẾU NGHĨA

    VIỆT NAM QUÊ MẸ OAN KHIÊN là bản Việt ngữ của Dương Hiếu Nghĩa dịch từ VIETNAM -- QU’AS-TU FAIT DE TES FILS? của Pierre Darcourt ấn hành lần đầu tại Paris, tháng 11, 1975. Tác phẩm là một tập hợp tư liệu về các sự kiện chính trị, quân sự … cuối cùng tại miền Nam Việt Nam. Ký giả Pierre Darcourt rời Sài Gòn vào trưa 29/04/1975, sau nhiều ngày có mặt bên cạnh các chiến binh giữa lửa đạn tại Xuân Lộc, Hố Nai… gặp gỡ các tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Minh Đảo… cùng nhiều nhân vật chính trị, quân sự và chia sẻ nhiều thảm cảnh não nề của các đám đông dân chúng cố rời xa vùng cộng sản chiếm đóng. Tác phẩm không chỉ dựng lại một đoạn đường khói lửa mà còn là tiếng gào thét phẫn nộ bất bình đối với các hành động tàn ác phi nhân và thái độ dối trá hèn mạt từng có ở khắp nơi trước những oan khiên nhức nhối cũng như ý chí kiên cường bất khuất của quân dân miền Nam bị dồn vào cảnh bị bóp họng trói tay để buộc phải từ bỏ nguyện vọng duy trì cuộc sống trong tự do.

    Theo Pierre Darcourt, cuộc chiến Việt Nam ngưng tiếng súng từ tháng 4, 1975, nhưng vẫn tiếp tục và trận tuyến đã mở rộng trên toàn cõi Việt Nam với một phía là tập đoàn cộng sản đam mê quyền lực tới mức thản nhiên trước mọi đau thương tang tóc của người dân và một phía là dân tộc Việt Nam đã bị tước đoạt mọi quyền sống tối thiểu của con người…

    Tác phẩm gồm 27 chương và thêm phần Phụ Lục cùng một số hình ảnh thời sự về những ngày cuối cùng của miền Nam Việt Nam đã được đài BBC đánh giá làmột tập sử liệu quý giá về cuộc chiến Việt Nam, đặc biệt là tâm tư chia xẻ của tác giả với những thống khổ của đồng loại là người dân Việt Nam đã liên tục bị dập vùi giữa muôn vàn thảm họa tóc tang. Pierre Darcourt kể lại: “Tôi đã đi xuyên qua một ngôi làng ở Dakson bị huỷ diệt bởi một tiểu đoàn Bắc Việt. Chân tôi bước trên những đống tro tàn còn hơi nóng, ngập đến mắt cá, tro của các căn nhà tranh bị đốt bằng súng phun lửa. 250 xác người Thượng trong đó có 103 trẻ em gục chết khắp nơi trên mặt đất đang âm ỉ cháy. Một cảnh tượng ghê rợn, tàn ác, không thể chịu nổi với các tử thi sình trương bị nướng phồng dưới ánh mặt trời, tương tự những con heo quay có đầu người…”

    Và, tác giả ghi lại cảnh bắt gặp trên một đoạn đường giữa Biên Hoà và Long Thành ngày 23 tháng 4 năm 1975: “Tôi dừng tại một đoạn quốc lộ. Quốc lộ gần như vắng tanh. Dân chúng đã cân nhắc kỹ nên tránh xa quốc lộ, băng đồng mà đi. Xa hơn một chút, nhưng tôi hiểu ngay tại sao. Phía bên trái cách lề đường chừng 20 thước có 2 xe vận tải bị vỡ tan vì đạn pháo cộng sản, đang cháy và bốc lên một mùi khét rất khó chịu của dầu lẫn thịt người. Phía bên phải, một sườn xe nát vụn của chiếc xe ba bánh Lambretta làm tôi nổi da gà: tử thi một đứa trẻ khoảng 10 tuổi treo lủng lẳng phía sau thùng xe, hai tay lòng thòng, đầu bị mảnh đạn cắt đi quá nửa đến cặp mắt. Trong một góc thùng xe phía sau còn hai xác chết, một người đàn bà và một bé gái ôm nhau nằm bất động, ngực và mặt đều bể nát máu me vung vãi. Cách đó 2 thước gần một lỗ được đào hơi cạn dựa nền đường nhựa còn một mảnh kim khí cong vẹo đánh dấu nơi viên đạn rốc kết đã nổ và gây ra sự tàn sát bẩn thỉu mù quáng này…”

    Mức oan khiên khắc nghiệt càng đau xót hơn: “Lúc 23 giờ khuya 28.4.75 tại Tân Sơn Nhất, một tiếng nổ lớn làm rung cả hầm trú ẩn của tôi. Cách đó chừng 50 thước, một trực thăng vận tải Chinook đầy binh sĩ bị cháy và đang rơi xuống đất. Rất nhiều mảnh kim khí đỏ như lửa bắn tung tóe khắp phi đạo và thây người vừa bị cháy vừa bị bắn tung khắp một vùng khét lẹt mùi xăng dầu và thịt người bị cháy. Từ xa, về hướng Đông, pháo binh vẫn nã vào Biên Hòa không dứt và đã biến vùng bị pháo kích thành một biển lửa vàng hực. Tôi biết những ngọn lửa trong đêm tối đó đã hủy hoại cả một thị trấn, những ngôi nhà sẽ sụp đổ sau nhiều loạt đạn pháo nối tiếp của cộng sản nghiền nát nhiều gia đình… Tôi nghĩ tới những tự vệ công giáo trẻ của Hố Nai, những thiếu niên 15, 16 tuổi chỉ với một khăn choàng cổ và hai quả lựu đạn vẫn đương đầu với các chiến xa cộng sản! Cùng lúc đó, dưới ánh sáng ở thánh đường, cha mẹ chúng quỳ gối cầu xin Chúa ban cho chúng đủ can đảm để không chùn bước trước cái chết…”

    Khó có cảnh tuyệt vọng thương tâm nào lớn hơn cảnh cha mẹ quỳ gối nguyện cầu cho những đứa con chưa qua tuổi trẻ thơ đủ can đảm nhận cái chết để bày tỏ quyết tâm không cúi đầu trước uy lực của một tai ương. Nhưng người dân Việt Nam đã bị đẩy vào cảnh tuyệt vọng thương tâm đó sau hơn 30 năm quằn quại giữa mọi loại tai ương. Chính  vì thế, tác giả đã ghi lại tâm sự của mình: “Tôi muốn gào lên, muốn hét thật to để cả thế giới cùng nghe: Hãy để cho họ được sống! Hãy chấm dứt sự đau khổ của họ đi!”

    VIỆT NAM QUÊ MẸ OAN KHIÊN không chỉ ghi lại những thảm cảnh chiến tranh đó mà còn nhìn lại toàn bộ cuộc chiến Việt Nam để đưa ra bài học là chính tham vọng quyền lực bè phái và chủ trương độc quyền chân lý đã là nguồn cội gieo rắc những tai họa kinh hoàng, là động cơ thúc đẩy những tội ác ngoài mọi tưởng tượng. Theo Pierre Darcourt, hai cuộc chiến nối tiếp tại Việt Nam kể từ 1975 và sau 1954 đều là những tai ương có thể tránh khỏi nếu những người Cộng Sản không theo đuổi mục tiêu độc bá quyền lực.

    Nhưng cũng theo Pierre Darcourt, dân tộc Việt Nam đã bị đánh bại vào tháng 4 năm 1975, nhưng cuộc chiến chưa chấm dứt và thời gian rất có thể lại đem thuận lợi về cho những kẻ đang bại trận hôm nay.

     

    Posted on 18 May 2008
     


     Contact Us | © 2008 - 2010 by   tiengquehuong.com