Thứ Ba, ngày 7 tháng Chín, năm 2010
 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com

Điểm Sách
TIẾNG QUÊ HƯƠNG

 
Biên Khảo
Chính Trị
Hồi Ký
Nghệ Thuật
Thơ
Tiểu Thuyết
Tôn Giáo
Văn Học
 


 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com


  • Hồi ký của một thằng hèn
  • TÁC GIẢ VŨ TRỤ KHÔNG CÙNG - NGƯỜI CỦA TẤM LÒNG
  • Đọc sách: NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM chính luận của NGUYỄN THANH GIANG
  • NGUYỄN THANH GIANG với NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM
  • Về tác phẩm GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II - VĨ NHÂN THỜI ĐẠI của TRẦN PHONG VŨ
  • TRẮNG TRÊN ĐEN của Ruben David Gonzalez-Gallego CHUYỆN CŨ, CHUYỆN MỚI
  • TÂM SỰ NƯỚC NON: AI GIẾT HỒ CHÍ MINH? của MINH VÕ
  • Về tập tiểu luận TÂM SỰ NƯỚC NON: AI GIẾT HỒ CHÍ MINH? của MINH VÕ
  • VIẾT Ở RỪNG PHONG - ký sự của HOÀNG HẢI THỦY
  • Đọc SỐNG VÀ CHẾT Ở SÀI GÒN -- ký sự của HOÀNG HẢI THỦY
  • VÀI NÉT VỀ TÁC PHẨM CHÂN TRỜI TÍM
  • Đọc sách của tác giả Pierre Darcourt -- Dương Hiếu Nghĩa dịch
  • Giới Thiệu Sách Mới: VN, QUÊ MẸ OAN KHIÊN
  • Đọc sách: VIỆT NAM, QUÊ MẸ OAN KHIÊN, ÂM VANG MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG KHÓI LỬA
  • Điểm sách “SAU BỨC MÀN ĐỎ” của HOÀNG DUNG
  • Nghi vấn "Tại Sao" và lời giải qua tác phẩm của Hoàng Dung
  • Về tác phẩm ĐỖ LỆNH DŨNG của LÊ THIỆP
  • VÀI CẢM NGHĨ KHI ĐỌC TÁC PHẨM ĐỖ LỆNH DŨNG của LÊ THIỆP
  • NHỮNG NÉT ĐẸP TRONG TRUYỆN ĐỖ LỆNH DŨNG CỦA LÊ THIỆP
  • Đọc ĐỖ LỆNH DŨNG truyện ký của LÊ THIỆP
  • “THƯ GỬI VÀO KHÔNG” tâm bút của MAI NGUYÊN
  • Tạ Duy Anh, người đi tìm nhân vật
  • ĐỌC "ĐI TÌM NHÂN VẬT" tiểu thuyết TẠ DUY ANH
  • BỨC CHÂN DUNG VIỆT NAM qua tác phẩm "ĐI TÌM NHÂN VẬT" của Tạ Duy Anh
  • SÁCH MỚI: QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI của Lê Mỹ Hân
  • Đọc ký sự QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI của Lê Mỹ Hân
  • VAI TRÒ TRUYỀN THÔNG VÀ TRÁCH NHIỆM BỨNG GỐC “THẦN TƯỢNG” HỒ CHÍ MINH
  • Đọc và đánh giá tác phẩm HỒ CHÍ MINH, NHẬN ĐỊNH TỔNG HỢP của tác giả Minh Võ
  • Vài nhận định về TRONG ÁNH LỬA THÙ của UYÊN THAO
  • Đọc THƠ MAI TRUNG TĨNH
  • NGÃ TƯ HOÀNG HÔN của VĂN QUANG
  • Vài nét về NGÃ TƯ HOÀNG HÔN và tác giả VĂN QUANG
  • Đọc TẦN TRUNG TÁC, thơ MA XUÂN ĐẠO - BÀI HÁT BUÔNG PHAO
  • Về MA XUÂN ĐẠO và thi phẩm TẦN TRUNG TÁC
  • ĐỌC SÁCH: CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO của LÊ THIỆP
  • Đọc CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO của Lê-Thiệp những nỗi nhớ không rời...
  • “CHÂN ƯỚT, CHÂN RÁO” - LÊ THIỆP, MỘT KHỞI ĐẦU MỚI
  • VIẾT VỀ MỘT NGƯỜI MANG TÊN NGUYỄN THỊ HOÀI THANH
  • Đọc thi phẩm HOA PHƯỢNG của Nguyễn Thị Hoài Thanh TỪ THƠ TỚI NHỮNG MẢNH ĐỜI…
  • NGUYỄN THỊ HOÀI THANH người tiếp nối truyền thống yêu thơ của dân tộc Việt
  • Về tác phẩm GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II VĨ NHÂN THỜI ĐẠI của TRẦN PHONG VŨ
  • Đọc tuyển tập TỬ TỘI của CHÓE Nguyễn Hải Chí
  • Choé và tuyển tập TỬ TỘI -- NGƯỜI LÀM VƯỜN ĐỘC THOẠI
  • BÙI NGỌC TẤN qua tập hồi ký “VIẾT VỀ BÈ BẠN” - NGƯỜI CỦA TẤM LÒNG
  • ĐỌC TÁC PHẨM "VIẾT VỀ BÈ BẠN" của BÙI NGỌC TẤN
  • Đọc thi phẩm HOA PHƯỢNG - NGUYỄN THỊ HOÀI THANH
  • GIỮA ĐÊM TRƯỜNG - tiếng kêu trầm thống của người “Gác Bút”
  • ĐỌC SÁCH NGUYỄN THỤY LONG: GIỮA ĐÊM TRƯỜNG & THÂN PHẬN MA TRƠI
  • THƠ TÌNH VƯƠNG ĐỨC LỆ
  • THẾ GIỚI TÌNH YÊU trong THƠ TÌNH VƯƠNG ĐỨC LỆ
  • VAI TRÒ TRUYỀN THÔNG VÀ TRÁCH NHIỆM BỨNG GỐC “THẦN TƯỢNG” HỒ CHÍ MINH
    Vài suy nghĩ nhân đọc bản thảo mới của Minh Võ, một ngòi bút gắn bó cả đời với tác vụ truyền thông
    VAI TRÒ TRUYỀN THÔNG  VÀ TRÁCH NHIỆM BỨNG GỐC “THẦN TƯỢNG” HỒ CHÍ MINH

    TRẦN PHONG VŨ

    Nhà biên khảo Minh Võ, soạn giả những tác phẩm biên khảo giá trị như “Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản”, “Ngô Đình Diệm, Lời Khen Tiếng Chê”, “Phản Tỉnh Phản Kháng, Thực Hay Hư?”, “Ai Giết Hồ Chí Minh” vừa trao cho chúng tôi bản thảo soạn phẩm thứ năm của ông. Đó là cuốn “HỒ CHÍ MINH, NHẬN ĐỊNH TỔNG HỢP”.
    Theo ông thì bản thảo cũng như tiêu đề soạn phẩm vẫn còn ở thời kỳ đang hoàn chỉnh và nhà văn Uyên Thao, người chủ trương Tủ Sách Tiếng Quê Hương đang dồn nỗ lực tiếp tay làm công việc biên tập với hy vọng ấn hành kịp vào Mùa Thu năm nay.

    Đây là một soạn phẩm đồ sộ về cả hai phương diện hình thức lẫn nội dung.
    Về hình thức, sách dày khoảng ngót 1000 trang. Về nội dung, những suy tư sâu lắng của soạn giả được tổng hợp từ quan điểm, nhận định và ý kiến của hơn 70 nhân vật và ngót 100 tác phẩm ngoại ngữ cũng như Việt ngữ mang danh tính của những tác giả thời danh.

    Ngoại quốc có những tên tuổi như William J. Duiker, Jean Lacouture, Pierre Brocheux, David Halberstam, Bernard Fall, Jean Sainteny, Tưởng Vĩnh Kính, Douglas Pike, Joseph Buttinger, Robert Shaplen, Michel Tauriac, P. J. Honey, Phillip B. Davidson, Ellen Hammer, Daniel Ellsberg, Dennis J. Duncanson. vv... Các tác giả người Việt gồm những tên tuổi như Hồng Hà, Phùng Thế Tài, Nguyễn Khắc Huyên, Bùi Xuân Quang, Tôn Thất Thiện, Đinh Trọng Hiếu, Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy, Nguyễn Thế Anh, Chính Đạo, Kiều Phong Lê tất Điều, Hoàng Quốc Kỳ, Nguyễn Thuyên, Việt Thường, Trần Văn Giàu, Hoàng Văn Hoan, Sơn Tùng, Hoàng Tùng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Thị Bình, Bùi Tín, Nguyễn Minh Cần, Vũ Thư Hiên, Cựu Hoàng Bảo Đại, Nguyễn Phương Minh (Đỗ Thái Nhiên), Trần Gia Phụng, Đỗ Mạnh Tri... kể cả Trần Dân Tiên, bút hiệu của chính Hồ Chí Minh viết để tự ca tụng mình mà cho mãi tới những năm sau này mới được bạch hóa!

    * Vài Nét Về Soạn Giả Minh Võ

    Trước tháng Tư năm 75, Minh Võ là sĩ quan cấp tá trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, phục vụ trong ngành Tâm Lý Chiến. Một thời gian khá dài, ông được biệt phái qua làm việc tại đài Phát Thanh Quốc Gia với những chức vụ Chánh Sở Chương Trình, Phó Giám Đốc. Qua chương trình trao đổi nhân sự, ông cũng từng được gửi qua Luân Đôn làm việc tại đài BBC trong hai năm. Ngoài ra, ông còn là một chuyên gia nghiên cứu về chế độ cộng sản tại phía bắc vĩ tuyến 17 của chương trình Việt ngữ đài VOA. Sau khi cộng sản thôn tính miền nam VN, cùng với hàng trăm ngàn quân cán chính thuộc chế độ cũ, ông phải ở tù ngót 10 năm cho đến năm 1993 mới qua định cư tại Mỹ theo diện HO.

    Là người trực tiếp chịu trách nhiệm những bộ phận đầu não của đài trước tháng Tư năm 75 như các phòng Kiến Thức Phổ Thông, Giáo Dục Đại Chúng và nhất là phòng Bình Luận Thời Sự thuộc Sở Chương Trình trong một thời gian dài, cá nhân chúng tôi hiểu rất rõ về khả năng, nhân cách, nhất là kiến thức và cái nhìn sâu sát của người chỉ huy trực tiếp tức nhà biên khảo Minh Vo,õ về bản chất gian manh, xảo trá xuyên qua sách lược tuyên truyền, xách động hết sức tinh vi của chế độ Hànội. Soạn phẩm ‘Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản’ từng được nhà văn Nguyễn Mạnh Côn đánh giá rất cao trong những cuốn sách cùng loại, bao gồm cả sách ngoại ngữ, đã được Minh Võ thực hiện năm 1960. Năm 1963 được in thành sách và được trích đọc trên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ trong nhiều tháng liên tiếp.

    Sau những năm dài bị cộng sản đầy ải trong những nhà tù mệnh danh trại cải tạo, qua định cư tại Mỹ, ông vẫn không ngừng ưu tư về vận mạng quê hương và dân tộc dưới sự kìm kẹp của chế độ cộng sản. Theo ông, ngày nào những người quốc gia chưa nhìn ra ngón đòn xảo trá trong sách lược tuyên truyền mị hoặc của cộng sản thì ngày ấy, hy vọng trở về quang phục đất nước của người quốc gia chỉ là ảo vọng! Ông nói, không chỉ riêng chúng ta bị lừa mà tuồng như cả thế giới tự do đã bị chế độ bạo tàn, gian trá cộng sản Việt Nam mà đứng đầu là Hồ Chí Minh cho vào xiếc. Sở dĩ ngày nay, sau khi cái nôi của quốc tế cộng sản ở Liên Xô, ở Đông Âu bị tan ra từng mảnh mà cộng sản Việt Nam vẫn tồn tại chính vì còn bám víu vào cái mà họ gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh (!?) mà suốt hơn nửa thế kỷ, bằng những hành vi gian ngoan trí trá, họ đã tìm hết cách để tô vẽ cho họ Hồ một khuôn mặt bề ngoài đầy vẻ yêu dân thương nước. Vì thế, không phải ngẫu nhiên mà ngày nay bóng ma Hồ Chí Minh vẫn còn là lá bùa hộ mệnh cho đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam tiếp tục thống trị, làm mưa làm gió trên quê hương. Suốt hơn nửa thế kỷ qua, không chỉ những tay bồi bút của chế độ nhận chỉ thị để tô lục chuốt hồng cho họ Hồ, trong đó chính đương sự cũng tự đánh bóng bằng cách ẩn dưới bút danh Trần Dân Tiên để tôn mình lên làm một thứ Cha-Già-Dân-Tộc, mà ngay cả những nhà văn, nhà báo quốc tế, trong đó có những nhân vật danh tiếng, vì những nguyên do khác nhau, cũng tranh đua viết sách xưng tụng Hồ Chí Minh!

    Từ cái nhìn nhất quán, bất di dịch trên đây, nhà biên khảo Minh Võ đi tới kết luận là muốn thắng cộng sản trong trận chiến quyết liệt cuối cùng này không có con đường nào khác hơn là phải thấu triệt những mánh lới tuyên truyền gian trá của cộng sản, để từ đấy triệt hạ tận gốc rễ thần tượng Hồ Chí Minh.

    Muốn làm được công việc này, một mặt những nhà văn, nhà báo, những trí thức Việt Nam yêu mến quê hương, dân tộc phải thọc sâu mũi dao của nhà giải phẫu vào những khía cạnh tiềm ẩn qua ngón đòn tuyên truyền trí trá, bịp bợm của cộng sản, trong đó chính họ Hồ là tay nhà nghề số một. Mặt khác, còn phải nói cho những tác giả nước ngoài có sách ca tụng họ Hồ thấy rằng họ lầm. Có thế mới mong thuyết phục được những thành phần chưa có kinh nghiệm về cộng sản, nhất là những thế hệ trẻ Việt Nam ở trong nước cũng như ở hải ngoại.

    Sau khi đọc cuốn “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch”, do chính Hồ Chí Minh viết từ năm 1948 dưới bút danh Trần Dân Tiên để tự đánh bóng mình, Minh Võ đã viết đoản văn “Ai Giết Hồ Chí Minh?” (Độc giả có thể tìm đọc đoản văn này trong soạn phẩm “Tâm Sự Nước Non. Ai Giết Hồ Chí Minh?” do Tủ Sách Tiếng Quê Hương ấn hành năm 2002.) Mới đọc qua tiêu đề, người đọc lầm tưởng là nội dung bài viết hẳn sẽ vén màn bí mật về một cái chết bất thường của họ Hồ do một âm mưu nào đó. Nhưng khi đọc hết người ta mới vỡ lẽ là trước cái chết đột ngột của Hồ Chí Minh đến nỗi những tay đầu sỏ ở Bắc Bộ Phủ tỏ ra lúng túng khi công bố ngày chết khiến dư luận hồi ấy xôn xao, bàn tán cho là họ Hồ bị bức tử, Minh Võ đã cho người đọc hiểu là chính họ Hồ đã tự đào huyệt chôn mình bằng cuốn tự truyện - nhưng không nhận là tự truyện - mà lại gian dối núp dưới một bút hiệu vô danh! Hành vi đê hạ này của họ Hồ đã khiến nhà biên khảo Minh Võ quy kết là chính ông ta đã tự giết mình, không phải giết thể xác, nhưng là giết, là làm tan biến đi cái hào quang giả tạo lâu nay.

    Trong suốt thời gian tìm tòi sách vở, tài liệu về Hồ Chí Minh trong các thư viện để hình thành bản thảo cuốn “HỒ CHÍ MINH, NHẬN ĐỊNH TỔNG HỢP ”, có lần Minh Võ từng than thở với bạn bè là ông đã hết lời thuyết phục những anh chị em sinh viên trẻ, giỏi ngoại ngữ viết sách để mở mắt cho những tác giả Âu Mỹ và giới trẻ Việt Nam sinh trưởng ở hải ngoại thấy rõ các trò bịp bợm của cộng sản, cụ thể là Hồ Chí Minh, nhưng dường như mọi người đều bỏ ngoài tai. Nói tới những nỗ lực của mình, ông coi cái gọi là thần tượng Hồ Chí Minh giống như một cây cổ thụ được cả thù lẫn bạn che chống, muốn đốn ngã cần phải có những phương tiện tân tiến như cưa máy, cần trục, thì một mình ông đơn thương độc mã dùng con dao cắt tiết gà hì hục cắt xén từng cái rễ nhỏ! Ông tâm sự, dù biết rằng việc làm của mình tuồng như vô ích, tương tự cảnh dã tràng xe cát, nhưng ông mong nó sẽ là động cơ đánh động lương tâm giới trí thức khoa bảng Việt Nam còn nặng lòng đối với quê hương, dân tộc, để hy vọng một ngày nào đó họ sẽ nối tiếp con đường của ông.

    *  Tiên Liệu Những Ngộ Nhận Khó Tránh Về Phía Người Đọc

    Trao tập bản thảo cho chúng tôi, soạn giả Minh Võ ân cần căn dặn là nên đọc thong thả, đừng vội vã. Bởi vì ông biết trước là nếu chỉ đọc thoáng qua, độc giả, nhất là những người vốn dĩ có thành kiến xấu đối với Hồ Chí Minh, sẽ không khỏi ngộ nhận khi đọc những đoạn trích dẫn từ tác phẩm của những tác giả cộng sản hoặc những tác giả nước ngoài, trong đó họ đã vận dụng mọi lý chứng để tâng bốc họ Hồ.

    Ông tâm sự, đối tượng cuốn sách này không phải là những người đã thấu rõ cái tẩy gian ác của Hồ Chí Minh mà là dư luận quần chúng phương tây và giới trẻ Việt Nam sinh ra, lớn lên ở hải ngoại, từng có cơ hội đọc những tác phẩm của những trí thức, những nhà văn, nhà báo danh tiếng Âu Mỹ mà vì lý do thời thượng hoặc vì chỉ căn cứ vào sách vở, tài liệu do Hànội ngụy tạo, đã đề cao thần tượng Hồ Chí Minh. Mà muốn thuyết phục những thành phần này, chúng ta phải tỏ ra là chúng ta vô tư. Bởi lẽ giản dị, trước khi đọc những trang trích dẫn trong soạn phẩm Việt ngữ này họ đã được đọc từ nguyên tác. Với thái độ lo xa và cẩn trọng hơn, trong một e-mail gửi cho một số bằng hữu đang có trên tay tập bản thảo cuốn sách mới của ông, Minh Võ đã chu đáo căn dặn: “Mục tiêu của soạn phẩm nhằm góp phần vào việc phá hủy huyền thoại HCM là “cha già dân tộc”, là anh hùng cứu nước. Đối tượng chính: Nhắm vào giới trẻ không có kinh nghiệm về cuộc chiến tranh VN và người ngoại quốc từ trước vốn bị tuyên truyền của CS và sự hướng dẫn dư luận một chiều của báo chí phản chiến. Đối tượng phụ là những độc giả Việt Nam chưa hiểu rõ về mưu mô xảo trá của CS...”

    Trong chuyến bay dài trên đoạn đường từ Nam California qua Cleveland, bang Ohio để mừng lễ kỷ niệm 40 năm Linh Mục của cha Augustinô Phạm Văn Lân, một người trong thân tộc, và từ Cleveland trở về thủ đô tị nạn trung tuần tháng 5-2003 vừa qua, chúng tôi đã đọc đến trang chót của tập bản thảo dày hơn 400 trang giấy khổ lớn của soạn giả Minh Võ. Quả thật soạn giả đã có lý phần nào khi tiên liệu những ngộ nhận về phía một số độc giả khi đọc soạn phẩm của ông. Chỉ cần lướt qua chương đầu đề cập nội dung cuốn “Ho Chi Minh (a life)” của W. J. Duiker là đủ rõ.
     
    Nơi chương I với tiểu đề: Cuốn Tiểu Sử HCM Đầy Đủ Nhất, Minh Võ viết: “Ngoài lời tán tụng của một số sử gia Mỹ nổi tiếng như Douglas Pike, Marilyn Young, tờ Washington Post đã gọi tác phẩm ‘Ho Chi  Minh (a life)’ của William J. Duiker là cuốn sách nói về Hồ Chí Minh ‘có lẽ đầy đủ và uy tín nhất từ trước đến nay trong các sách nói về Hồ Chí Minh’. Stanley Karnow, nhà báo lão thành trở thành sử gia tên tuổi với cuốn ‘Vietnam, a History’ cũng viết: ‘Người ta đã viết nhiều về Hồ Chí Minh, nhưng chưa có cuốn nào bằng (equals) cuốn của W. J. Duiker’. Chữ bằng đây có thể được hiểu theo nhiều nghĩa: hay, hấp dẫn, nhiều chi tiết mới mà các cuốn khác không có, hay nhiều trang nhất (...) đúng 700 trang khổ lớn.

    “Để viết cuốn sách này, Duiker đã mất 20 năm để đọc, gặp gỡ những tác giả đi trước, những nhân chứng (...) ở Mỹ, Úc, Âu và Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản (...)”

    Sau khi nói tới thái độ trân trọng của dư luận đối với cuốn tiểu sử họ Hồ được coi là hết sức đồ sộ của Duiker như trên, Minh Võ kèm theo đoạn trích sau đây trong soạn phẩm của Duiker: “Bất kể cuối cùng người đời phán xét về di sản của ông để lại cho dân tộc mình ra sao, ông Hồ đã chiếm được một chỗ trong ngôi đền thờ những anh hùng cách mạng đã từng đấu tranh mạnh mẽ để những người cùng khổ trên thế giới có được tiếng nói đích thực của họ.”(!?)

    Trích đoạn trên đây quả là thùng xăng tạt vào mồi lửa đang âm ỉ cháy trong tâm não những thành phần chống cộng, những nạn nhân vốn thâm thù họ Hồ đến tận xương tủy (gã đồ tể được coi là căn nguyên gây ra những thảm cảnh mà 80 triệu đồng bào Việt Nam phải gánh chịu trong chế độ độc tài toàn trị cộng sản lâu nay). Từ suy nghĩ này, người viết hiểu được những tiên liệu của soạn giả khi ông ân cần nhắc người đọc nên đọc thong thả, với thái độ trầm tĩnh, luôn liên kết những trích đoạn với luận điểm, lý chứng trước hoặc sau đó của ông. Và điều quan trọng là phải biết đối tượng ông nhắm tới khi thực hiện soạn phẩm biên khảo kể trên. Nhờ đọc kỹ với thái độ cẩn trọng như thế, độc giả dễ dàng chia sẻ quan điểm và lập trường của soạn giả khi gấp cuốn sách lại.

    * Từ Bên Ngoài Nhìn Vào Chiều Sâu Của Soạn Phẩm:

    Sau khi trích dẫn những lời lẽ xưng tụng họ Hồ một cách quá đáng và lố bịch của Duiker như trên, chỉ mấy chục dòng kế tiếp, soạn giả viết: “Khi xây dựng tác phẩm, Duiker đã được tài trợ để qua Việt Nam, qua Liên Xô thu góp tài liệu, đồng thời lại có sẵn tài liệu của nhiều tác giả đi trước (...). Khi phân tích tài liệu, Duiker luôn tỏ ra vô tư bằng cách nêu lên nhiều giả thuyết trái ngược, nhưng phần lớn kết luận của ông bao giờ cũng ngả theo tài liệu chính thống trước các nghi vấn đang gây tranh cãi.

    Chẳng hạn trong nghi vấn về vụ nhà cách mạng lão thành Phan Bội Châu bị Pháp bắt, Duiker đưa ra rất nhiều lời biện bạch để cho rằng chính cụ Nguyễn Thượng Huyền, một người thân tín của cụ Phan, đã báo cho Pháp bắt cụ Phan chứ không phải Lâm Đức Thụ là kẻ cộng tác mật thiết với Hồ Chí Minh như sử gia Phạm Văn Sơn hay tác giả Hoàng Văn Chí và nhiều tác giả khác đã viết. Riêng tác giả Việt Thường, một nhà báo cộng sản hoạt động cho đến 1976 tại miền Bắc đã quả quyết người âm mưu bán đứng cụ Phan chính là Hồ Chí Minh. Khi nói về nghi vấn này, Duiker cũng không nhắc tới cái chết của Lâm Đức Thụ mà theo một số tác giả là do Hồ Chí Minh chủ mưu để giữ bí mật việc ông ta có dính vào vụ báo cho Pháp bắt cụ Phan Bội Châu, mặc dù Duiker từng nhắc tới mối liên hệ khăng khít giữa Lâm Đức Thụ và Hồ Chí Minh.”

    Ông cũng trưng dẫn nhiều chi tiết trong cuốn “Ho Chi Minh (a life)’ mà vì vô tình Duiker đã kể lại một cách thoải mái theo tinh thần phóng khoáng của người dân phương tây khi tường thuật nhiều chi tiết liên quan tới cuộc đời tình ái lăng nhăng của họ Hồ với những tên tuổi như Tăng Tuyết Minh, Đỗ Thị Lạc, Nông Thị Xuân, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Thị Phương Mai v.v... Và điều này đã dẫn tới những tranh cãi trong bộ máy kiểm duyệt của Hànội khi muốn chuyển ngữ soạn phẩm 700 trang khổ lớn của Duiker ra Việt Ngữ. Trong đoạn mở đầu chương I, Minh Võ viết: “Tuần báo Far Eastern Econimic Review (Viễn Đông Kinh Tế) số ra ngày 8-8-2002 đã bị hạn chế phổ biến ở Hànội vì có đăng bài tựa đề ‘Các nhà kiểm duyệt bàn cãi về tiểu sử ông Hồ”. Sự việc này đã dẫn tới lời qua tiếng lại giữa hãng Thông tấn Reuters và phát ngôn viên  ngoại giao Phan Thúy Thanh của Hànội. Chung quy cũng chỉ vì tác phẩm  Ho Chi Minh (a life) của William J. Duiker mà một số người tại Hànội có ý định dịch ra tiếng Việt”.

    Để đóng lại chương sách này, ông viết: “Chúng tôi nghĩ rằng sự việc xảy ra vào tháng 8-2002 về việc phổ biến cuốn sách tại Việt Nam có thể đã gợi nhắc tác giả về một ý nghĩ nào đó. Duiker nghĩ sao khi những người Cộng Sản Việt Nam đặt thẳng vấn đề phải cắt bỏ một số chi tiết trong cuốn sách mới được phép phổ biến tại Việt Nam? Trong lá thư gửi cho nhà xuất bản Hyperion Books, New York , nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia tại Hà Nội đã ghi rõ ‘cần bỏ đi một vài đoạn không phù hợp với những thông tin hiện có trong hồ sơ của chúng tôi’.

    Duiker đã viết cuốn sách dựa trên phần lớn tài liệu chính thức và nhận định từ những nhân vật của chế độ. Nhưng sách vẫn không thể phổ biến vì cách khai thác tài liệu không phù hợp với cái nhìn của chế độ và chế độ cũng không giấu kín ý đồ muốn kiểm duyệt mọi lời phát biểu của tác giả. Chế độ đó liệu có thể phù hợp với mong mỏi của toàn thể những người dân Việt Nam vẫn đòi hỏi dân chủ tự do từ 1945 tới nay không và chế độ đó là di sản của ai?”

    Chỉ một vài trích dẫn kể trên, theo thiển kiến chúng tôi, ngoại trừ những người đọc theo kiểu ‘cưỡi ngựa xem hoa’, nếu đọc chậm rãi một cách có ý thức có lẽ không ai hiểu lầm dụng ý của soạn giả. Vả chăng ngày nay con người đã bước chân vào ngưỡng cửa của thiên niên kỷ thứ ba với những bước nhảy vọt về phương diện tin học. Do đó ai cũng hiểu rằng, chủ trương bưng bít thông tin hoặc thông tin một chiều ngày càng tỏ ra lỗi thời, không còn đất đứng. Hơn thế, nó chỉ tạo nên những phản tác dụng mà thôi. Thái độ vô tư, trung thực của những người làm công tác văn hóa, kể cả trong lãnh vực thông tin tuyên truyền, thường dễ dàng chinh phục được cảm tình của đám đông quần chúng. Những sách vở, tài liệu viết về chiến tranh Việt Nam, cách riêng về nhân vật Hồ Chí Minh, của những tác giả ngoại quốc có tiếng xuất hiện nhan nhản trong các tiệm sách và thư viện khắp nơi. Những người trẻ Việt Nam sinh ra và lớn lên tại Âu Châu, tại Bắc Mỹ không chỉ có dịp đọc những sách vở, tài liệu vừa nói mà họ còn được chính các ông bà giáo giảng dạy môn sử nhồi vào đầu óc tại các trường lớp họ đang theo học. Do đó khi viết về những đề tài lớn liên quan tới cuộc chiến tranh Việt Nam, về tiểu sử những nhân vật cỡ Hồ Chí Minh, nhất là khi trưng dẫn những tác giả danh tiếng nước ngoài, người viết bắt buộc phải chọn lựa thái độ công bằng và vô tư mới mong thuyết phục được người đọc. Điều quan trọng là mục tiêu tối hậu của người viết và luận điểm nêu ra để lý giải những khúc mắc, đối nghịch của vấn đề hầu đạt được mục tiêu tối hậu đã vạch ra.

    Để nắm bắt được quan điểm, chủ trương của soạn giả Minh Võ khi thực hiện cuốn “HỒ CHÍ MINH,NHẬN ĐỊNH TỔNG HỢP ”, trong đoạn trên, chúng tôi đã chọn chương I  như một điển hình để làm chuẩn khi đọc 54 chương kế tiếp trong toàn bộ soạn phẩm. Dĩ nhiên, ngoài những chương trưng dẫn những lý chứng, những luận điểm hỗ trợ cho thái độ khen chê của những tác giả, tác phẩm viết về Hồ Chí Minh, người đọc không thể bỏ những chương phê bình, nhận định, những đoạn tổng kết, kể cả những lời tự bạch của soạn giả trong Lời Nói Đầu.

    Ở đây, soạn giả đã cắm một cái mốc rõ rệt: khác với những nhân vật lịch sử cổ kim, kể cả những loại bạo chúa như Néron, Tần Thủy Hoàng, Hitler là những con người chỉ sống và hành động một thời, ngoại trừ những hình tích còn để lại trong sách vở, phim ảnh, trong tâm trạng hoặc chán ghét hoặc hâm mộ của một số người, họ Hồ dù đã ra người thiên cổ hơn ba thập niên trước, nhưng những huyền thoại về cuộc đời hoạt động của nhân vật này không chỉ có giá trị như những chuyện tích, trái lại nó vẫn còn đang tác động từng ngày từng giờ trong cuộc sống o ép, tù túng, sợ hãi của tám chục triệu người dân trên đất nước chúng ta hôm nay. Những khuôn mặt thừa kế sự nghiệp của ông ta tại bắc Bộ Phủ cho đến bây giờ, lúc này, vẫn còn không ngừng đánh bóng cái quá khứ vừa mơ hồ, vừa huyền hoặc của một con người mà ngay từ cái tên, từ ngày sinh tháng đẻ, từ đường đi nước bước, kể cả ngày chết, cách chết cũng đã trở thành một thứ huyền thoại lạ lùng, kỳ bí.
     
    Thật ra lối tô vẽ hình tượng lãnh tụ theo kiểu họa rồng trên mây như thế chỉ đánh lừa được một số khuôn mặt trí thức, nhà văn, nhà báo phương tây có thói quen nhìn ngắm, phê phán, nhận định về người và việc theo nhãn quan trong sáng, chân thành -- thứ chân thành quá độ để trở thành ngây thơ, ngớ ngẩn- hoặc những người trẻ Việt Nam sinh sau đẻ muộn. Nó không qua được cặp mắt và khối óc tinh tường, mẫn cảm của những người như Minh Võ. Chính nhờ thế mà cái hình tượng hào nhoáng, chợt biến chợt hiện của họ Hồ được đảng và nhà nước độc tài toàn trị cộng sản Hànội, kể cả chính đương sự tự tạo nên và được sự hô ứng của những nhà văn, nhà báo phương tây phụ họa, đã bị ông phá vỡ xuyên qua những luận điểm vững vàng, khả tín, dù ông vẫn không ngần ngại trích dẫn nguyên văn những gì mà đối phương thường trân trọng để gồng mình bảo vệ cái gọi là ‘tư tưởng Hồ Chí Minh’ (!)

    Tóm lại, soạn giả không chỉ nói về nhân vật này như một con người với cá tính thiện, ác theo quan điểm bạn thù được nhào nặn, biến hóa qua những huyền thoại, những lý chứng, những luận điểm mang tính thậm xưng từ nhiều phía. Đi xa hơn thế, ông còn vận dụng mọi cố gắng để đặt họ Hồ vào bối cảnh lịch sử đích thực không tô vẽ, không thêm thắt của từng biến cố, từng giai đoạn mà đương sự đã kinh qua, và dĩ nhiên không trốn đựơc trách nhiệm đối với những hệ quả tàn hại mà quốc gia, dân tộc phải gánh chịu. Người viết những dòng này muốn nói tới những âm mưu sát hại các lãnh tụ cách mạng, những cái chết oan khiên của cả trăm ngàn người trong cuộc cải cách ruộng đất, những ác quả tạo nên thảm cảnh cả triệu nạn nhân mất xác trên đường mòn HCM do chủ trương lấn chiếm miền Nam, và hơn hết thảy, tội biến dân tộc thành một mắt xích, con cờ, một thứ chư hầu của chủ nghĩa Mác-xít Lê-nin-nít bạo tàn và không tưởng. Tất cả đã được Minh Võ đưa vào soạn phẩm của ông.

    Ngoài ra, soạn giả cũng khơi lên những câu hỏi, những nghi vấn chung quanh những thời điểm, khi thì ba năm, khi thì năm năm bỗng dưng nhân vật này biến mất trong cuộc đời giống như chuyện phong thần. Và bằng phương pháp đối chiếu, tổng hợp để rút ra kết luận, qua các nguồn tài liệu phong phú từ nhiều phía, với soạn phẩm thứ năm mang một trọng lượng đáng kể cả về phẩm lẫn lượng này, Minh Võ đã giúp độc giả có được một cái nhìn xuyên suốt về cuộc đời Hồ Chí Minh để từ đấy làm bộc lộ cái chân diện trí trá, thâm độc của y.

    Little Sàigòn 07-6-2003
    Trần Phong Vũ

    ---------------------------

     
    Thông báo về tác phẩm
    HỒ CHÍ MINH nhận định tổng hợp
    của MINH VÕ
    Chẵn 40 năm trước, tại Sài Gòn, trong một bài điểm sách cuốn SÁCH LƯỢC XÂM LĂNG CỦA CỘNG SẢN của Minh Võ, nhà văn Nguyễn Mạnh Côn đã viết trên tờ TIN SÁCH của Trung Tâm Văn Bút Việt Nam như sau: “...Nói về sách lược xâm lăng của cộng sản, chắc chắn trong vòng 15 năm nay, kể cả sách ngoại quốc (mà chúng tôi được đọc), chưa có cuốn nào đầy đủ và sáng sủa, và chắc nịch như vậy. Lẽ cố nhiên chúng tôi đã nghĩ đến Suzanne Labin. Nhưng Suzanne Labin còn kém Minh Võ xa, xa lắm. (Nếu các bạn biết tôi thường mang tiếng có “mặc cảm tự ti” với văn hóa Pháp, các bạn sẽ thấy hết tầm quan trọng của sự so sánh này.) 
    “ (....) Sự hiểu biết về cộng sản của tác giả không phải bắt đầu từ hôm qua. Ông quả thật hiểu các độc kế của cộng sản ở tận trong tim đen của chúng. (....)”
    (Trích Nguyệt San Tin Sách tháng 6-1963)

    Tác giả cuốn sách mà Nguyễn Mạnh Côn khen ngợi vừa hoàn thành một tác phẩm biên khảo đồ sộ ngót 1000 trang nhan đề “HỒ CHÍ MINH, nhận định tổng hợp”. Tác phẩm này đang được tủ sách TIẾNG QUÊ HƯƠNG ấn hành và sẽ ra mắt độc giả vào trung tuần tháng 11/2003. Đây là một tác phẩm giá trị, trong đó tác giả tổng hợp ý kiến của 70 tác giả và nhân vật, qua hơn một trăm cuốn sách viết về nhân vật Hồ Chí Minh, để đưa ra nhận định của mình về nhiều nghi vấn, bí ẩn, và huyền thoại chung quanh họ Hồ, mà Hà Nội đang bằng mọi cách duy trì và đánh bóng để làm khiên mộc chống đỡ chế độ.

    Tiếng Quê Hương mong mỏi các bạn đọc còn quan tâm đến thời cuộc và tương lai đất nước, nhất là những ai quý sách Minh Võ và có cảm tình với Tủ Sách Tiếng Quê Hương sẽ tiếp tay ủng hộ bằng cách gửi địa chỉ và chi phiếu 40 MK về một trong hai địa chỉ dưới đây hay liên lạc qua các số điện thoại ghi kèm.
    Ngay sau khi tác phẩm ra mắt, khoảng trung tuần tháng 11-2003, chúng tôi sẽ gửi sách đến tận nhà bằng Priority mail. Sự tiếp tay của quý bạn ngoài ý nghĩa chia xẻ khó khăn với tủ sách Tiếng Quê Hương còn thể hiện sự quan tâm của đồng bào ở hải ngoại về các vấn đề đất nước.
                                            
    *  Tủ sách
    TIẾNG QUÊ HƯƠNG


    Posted on 16 Jul 2008


     Contact Us | © 2008 - 2010 by   tiengquehuong.com