Thứ Sáu, ngày 10 tháng Chín, năm 2010
 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com

Điểm Sách
TIẾNG QUÊ HƯƠNG

 
Biên Khảo
Chính Trị
Hồi Ký
Nghệ Thuật
Thơ
Tiểu Thuyết
Tôn Giáo
Văn Học
 


 

Tủ sách
Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653 -
Falls Church, VA 22044

email:
info@tiengquehuong.com


  • Hồi ký của một thằng hèn
  • TÁC GIẢ VŨ TRỤ KHÔNG CÙNG - NGƯỜI CỦA TẤM LÒNG
  • Đọc sách: NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM chính luận của NGUYỄN THANH GIANG
  • NGUYỄN THANH GIANG với NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM
  • Về tác phẩm GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II - VĨ NHÂN THỜI ĐẠI của TRẦN PHONG VŨ
  • TRẮNG TRÊN ĐEN của Ruben David Gonzalez-Gallego CHUYỆN CŨ, CHUYỆN MỚI
  • TÂM SỰ NƯỚC NON: AI GIẾT HỒ CHÍ MINH? của MINH VÕ
  • Về tập tiểu luận TÂM SỰ NƯỚC NON: AI GIẾT HỒ CHÍ MINH? của MINH VÕ
  • VIẾT Ở RỪNG PHONG - ký sự của HOÀNG HẢI THỦY
  • Đọc SỐNG VÀ CHẾT Ở SÀI GÒN -- ký sự của HOÀNG HẢI THỦY
  • VÀI NÉT VỀ TÁC PHẨM CHÂN TRỜI TÍM
  • Đọc sách của tác giả Pierre Darcourt -- Dương Hiếu Nghĩa dịch
  • Giới Thiệu Sách Mới: VN, QUÊ MẸ OAN KHIÊN
  • Đọc sách: VIỆT NAM, QUÊ MẸ OAN KHIÊN, ÂM VANG MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG KHÓI LỬA
  • Điểm sách “SAU BỨC MÀN ĐỎ” của HOÀNG DUNG
  • Nghi vấn "Tại Sao" và lời giải qua tác phẩm của Hoàng Dung
  • Về tác phẩm ĐỖ LỆNH DŨNG của LÊ THIỆP
  • VÀI CẢM NGHĨ KHI ĐỌC TÁC PHẨM ĐỖ LỆNH DŨNG của LÊ THIỆP
  • NHỮNG NÉT ĐẸP TRONG TRUYỆN ĐỖ LỆNH DŨNG CỦA LÊ THIỆP
  • Đọc ĐỖ LỆNH DŨNG truyện ký của LÊ THIỆP
  • “THƯ GỬI VÀO KHÔNG” tâm bút của MAI NGUYÊN
  • Tạ Duy Anh, người đi tìm nhân vật
  • ĐỌC "ĐI TÌM NHÂN VẬT" tiểu thuyết TẠ DUY ANH
  • BỨC CHÂN DUNG VIỆT NAM qua tác phẩm "ĐI TÌM NHÂN VẬT" của Tạ Duy Anh
  • SÁCH MỚI: QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI của Lê Mỹ Hân
  • Đọc ký sự QUÊ HƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI của Lê Mỹ Hân
  • VAI TRÒ TRUYỀN THÔNG VÀ TRÁCH NHIỆM BỨNG GỐC “THẦN TƯỢNG” HỒ CHÍ MINH
  • Đọc và đánh giá tác phẩm HỒ CHÍ MINH, NHẬN ĐỊNH TỔNG HỢP của tác giả Minh Võ
  • Vài nhận định về TRONG ÁNH LỬA THÙ của UYÊN THAO
  • Đọc THƠ MAI TRUNG TĨNH
  • NGÃ TƯ HOÀNG HÔN của VĂN QUANG
  • Vài nét về NGÃ TƯ HOÀNG HÔN và tác giả VĂN QUANG
  • Đọc TẦN TRUNG TÁC, thơ MA XUÂN ĐẠO - BÀI HÁT BUÔNG PHAO
  • Về MA XUÂN ĐẠO và thi phẩm TẦN TRUNG TÁC
  • ĐỌC SÁCH: CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO của LÊ THIỆP
  • Đọc CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO của Lê-Thiệp những nỗi nhớ không rời...
  • “CHÂN ƯỚT, CHÂN RÁO” - LÊ THIỆP, MỘT KHỞI ĐẦU MỚI
  • VIẾT VỀ MỘT NGƯỜI MANG TÊN NGUYỄN THỊ HOÀI THANH
  • Đọc thi phẩm HOA PHƯỢNG của Nguyễn Thị Hoài Thanh TỪ THƠ TỚI NHỮNG MẢNH ĐỜI…
  • NGUYỄN THỊ HOÀI THANH người tiếp nối truyền thống yêu thơ của dân tộc Việt
  • Về tác phẩm GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II VĨ NHÂN THỜI ĐẠI của TRẦN PHONG VŨ
  • Đọc tuyển tập TỬ TỘI của CHÓE Nguyễn Hải Chí
  • Choé và tuyển tập TỬ TỘI -- NGƯỜI LÀM VƯỜN ĐỘC THOẠI
  • BÙI NGỌC TẤN qua tập hồi ký “VIẾT VỀ BÈ BẠN” - NGƯỜI CỦA TẤM LÒNG
  • ĐỌC TÁC PHẨM "VIẾT VỀ BÈ BẠN" của BÙI NGỌC TẤN
  • Đọc thi phẩm HOA PHƯỢNG - NGUYỄN THỊ HOÀI THANH
  • GIỮA ĐÊM TRƯỜNG - tiếng kêu trầm thống của người “Gác Bút”
  • ĐỌC SÁCH NGUYỄN THỤY LONG: GIỮA ĐÊM TRƯỜNG & THÂN PHẬN MA TRƠI
  • THƠ TÌNH VƯƠNG ĐỨC LỆ
  • THẾ GIỚI TÌNH YÊU trong THƠ TÌNH VƯƠNG ĐỨC LỆ
  • Đọc THƠ MAI TRUNG TĨNH
    UYÊN THAO

    Thế giới thơ Mai Trung Tĩnh có thể dễ dàng gợi nhắc một câu chuyện cổ Đông Phương được truyền kể từ nhiều thế kỷ trước khi Socrate nói cái câu: "Hãy tự mình hiểu lấy chính mình".

    Chuyện kể: Thuở ban sơ, sự xuất hiện của vị thần trí tuệ đã dấy lên một cuộc rượt bắt quyết liệt. Ở khắp nơi, con người đều ráo riết truy lùng do khao khát nắm được thần trí tuệ trong tay. Vì vậy, thần phải liên tục trốn chạy.

    Trước tiên, thần trốn vào vùng rừng núi với ý nghĩ nhờ những lớp vách đá và cỏ cây trùng điệp xoá lấp mọi dấu vết của mình. Thần đã nghĩ lầm. Con người biết ngay thần đang trốn ở đâu nên lập tức vạch cây, xẻ núi lùng sục ngày đêm. Thế là thần phải tìm nơi ẩn trốn khác.

    Thần quyết định chui xuống đại dương. Nhưng, mặt nước mênh mông trên khắp địa cầu vẫn không đủ che chở cho thần. Con người không tìm thấy dấu vết thần trong các vùng rừng núi đã đoán chắc là thần đang ẩn mình dưới đáy biển. Cuộc lùng sục từ mọi phía liền ào xuống đại dương và tiếp diễn vô cùng gay gắt. Biển sâu lại dậy sóng, sau khi rừng rậm, núi cao đã bị dẫm nát.

    Không còn chỗ dung thân trên mặt trái đất, thần đành bay thẳng lên trời với hy vọng con người sẽ nản chí ngưng truy tầm. Một lần nữa, thần lại lầm. Nỗi khát khao nắm bắt được thần vẫn càng lúc càng tăng và con người theo thần bén gót. Vừa bay lên không trung, thần đã phát hiện ngay tình trạng đang bị bám đuổi sát nút từ mọi phía.

    Lúc này thần không còn nơi trốn tránh và lâm cảnh nguy khốn cùng cực.
    Thần không còn đủ thời giờ suy tính mà chỉ kịp hành động chớp nhoáng kiếm lấy một chỗ tạm ẩn mình.  Trong lúc cấp bách, thần đánh liều chui ngay vào cơ thể con người.

    Cái quyết định táo bạo bất ngờ này lại trở thành quyết định tuyệt vời của thần.

    Nỗi háo hức tìm bắt thần của con người không hề suy giảm, hướng truy tróc vẫn ngày một mở rộng thêm nhưng thần đã có thể ung dung nghỉ ngơi trong sự bình an tuyệt đối.

    Câu chuyện ngưng ở đây với ít nhất hai câu hỏi sừng sững:

    -- Phải chăng con người đã đi quá xa trong cái đà hướng ngoại đến nỗi quên hẳn bản thân mình?

    -- Phải chăng con đường tự tìm hiểu bản thân của con người khuất khúc mịt mù hơn mọi con đường lên trời xuống biển?

    Dù nghiêng về cách giải đáp nào thì hình ảnh con người vẫn hiện lên qua vóc dáng bơ vơ của một thân phận lạc loài trôi giạt với hàng trăm ngàn nghi vấn. Và, càng nỗ lực giải đáp, con người lại càng mất phương hướng. Mỗi lời giải đáp dường như chỉ mở bung ra thêm hàng trăm ngàn nghi vấn khác.

    Nỗi khát khao hiểu biết từ thuở ban sơ còn ngùn ngụt cháy, nhưng con người luôn quay cuồng trong tối tăm về chính sự hiện diện của mình. Những điều được gọi là nguồn vui, là hạnh phúc, là chân lý trên đời … cứ như những bóng ma chập chờn ẩn hiện dưới trăm ngàn hình thức.

    Quay về hướng nào con người cũng bắt gặp những màu sắc tươi hồng, những âm thanh dịu ngọt.

    Nhưng thoáng chốc mọi thứ lại biến dạng ngay thành những nỗi đau đớn, những lời gào thét hãi hùng. Sự hoá thân chớp nhoáng này không chỉ đơn giản do tính phù du mà dường như đã biểu hiện tính muôn màu của một sự việc nào đó khiến con người vốn đang quay cuồng trong tăm tối lại càng quay cuồng thêm vì không thể phân biệt nổi cái giả với cái chân, không thể nắm bắt được bản chất của mọi điều đang hiện ra ngời ngời trước mắt.
        
    Đây chính là hình ảnh con người trong thơ Mai Trung Tĩnh. Con người nồng nàn yêu thương cuộc sống, khao khát trông tìm ánh sáng hạnh phúc và chân lý nhưng bị giam cứng trong ngôi nhà ngục hoang mang vì lạc hướng.

    "Một anh chàng khổng lồ đứng dưới chân núi, lăn những tảng đá xanh lên những triền núi dốc ngược của sự ngu dốt rực rỡ và những điêu ngoa hào nhoáng".

    Hình ảnh ví von này của Nguyên Vũ khi viết về Mai Trung Tĩnh đã phác hoạ khá sắc sảo con người trong thơ Mai Trung Tĩnh và thơ Mai Trung Tĩnh. Thơ Mai Trung Tĩnh chính là tiếng nói của một tâm hồn ấp ủ những hoài vọng vô cùng nhưng lại không vượt nổi những hệ lụy ràng buộc của một kiếp người hữu hạn về mọi mặt.

    Vị thần trí tuệ xuất hiện từ buổi ban sơ có lẽ đang ngon giấc ngay giữa trái tim hay khối óc của con người. Nhưng khoảng cách giữa thần và người lại xa thẳm. Cho nên, con người vẫn phải làm cái việc vô vọng là lăn những tảng đá xanh lên triền núi dốc ngược một triền núi hình thành bằng sự thần tượng hoá những ngu dốt và điêu ngoa của chính con người kéo dài theo lịch sử.

    Tiếng thơ trong cảnh ngộ này có thể chỉ là tiếng than oán não nề về nỗi khốn cùng hay hơi thở dài tuyệt vọng vì ý thức rõ trạng huống bất lực bi thảm của bản thân con người.  Nhưng, tiếng thơ này không có trong thơ Mai Trung Tĩnh.
    Tuy không vượt nổi cái thân phận hữu hạn bị trói buộc giữa muôn ngàn hệ luỵ, Mai Trung Tĩnh vẫn tự tìm được cho mình một lối thoát để có thể tạm rời xa ngôi nhà ngục hoang mang u uất. Những ưu tư giăng mắc bám theo anh như hình với bóng nhưng không xé nát tâm tư anh và những hoài vọng không thể hiện hình thành thực tế vẫn không trở thành những ngọn roi chí tử. 

    Từng khoảnh khắc thời gian nào đó, Mai Trung Tĩnh vẫn tìm được thư thái cho tâm hồn qua một ánh nắng buổi sáng, một bông hoa đang hé nở, một nụ cười chan chứa yêu thương hoặc một hơi ấm từ bàn tay bè bạn…

    Buổi sáng anh trở dậy ra lan can nhìn xuống đường
    Anh nhìn cuộc đời ở dưới ấy
    Không khí trong lành đất trời cỏ cây chim chóc
    Và tiếng nói của người vào châu thành
    Tâm hồn anh đã ngủ giữa đám ồn ào
    Con ngựa khỏe lành gõ móng nhịp đều buổi mai
    Người thợ rảo chân trong gió sớm
    Mỗi ngã tư như hội học trò

    Dù quay cuồng giữa muôn ngàn băn khoăn khắc khoải, Mai Trung Tĩnh vẫn có được bóng mát của sự bình yên do thái độ thản nhiên chấp nhận mọi sự hiện hữu trên đời, bất kể đó là mất mát, là điên cuồng, là ngược ngạo…

    Đây cũng chính là điều khiến thơ Mai Trung Tĩnh ít hiển hiện bóng hình sôi nổi của thời đại mà anh đang sống, một thời đại in hằn dấu vết những tai ương khốc liệt.  Có lẽ trước mắt Mai Trung Tĩnh, thời đại nào cũng chỉ là một khoảnh khắc phù du so với thời gian vô cùng của cuộc sống. Cho nên, mọi tai ương đều chỉ là cát bụi trước cái Hữu Hạn bi thảm mà con người phải gánh chịu từ kiếp này qua kiếp khác. Không một tai ương nào đủ tầm vóc đọ nổi với cảnh ngộ lạc hướng của con người trên đường truy lùng ánh sáng trí tuệ có thể soi tỏ dung nhan Hạnh Phúc và Chân Lý. 

    Mai Trung Tĩnh không thể rời khỏi thời đại của mình, nhưng anh đã đặt mọi thời đại vào dòng sống miên viễn để đối mặt với cuộc đời muôn thuở. Đây là cuộc đối mặt từng dày vò tâm tư không biết bao nhiêu con người nhưng với riêng Mai Trung Tĩnh, anh đã giữ được nụ cười gánh chịu mọi thương đau. 
    Tiếng thơ Mai Trung Tĩnh đã trở thành tiếng thơ của một tâm hồn chứa đầy ước vọng nhưng biết nhận phận mình để thản nhiên đi giữa những tai ương.

    Anh kêu ca ư? Đừng! Buổi sáng tỉnh dậy, tôi muốn nói đem niềm tin cho tâm hồn.
     
    Cuộc đời không bao giờ bỏ tôi.
    Tôi phải đi xuống và can đảm nhận lấy những phần việc

    Trong thơ Mai Trung Tĩnh, dường như bóng dáng lão ngư ông của Hemingway không ngừng thấp thoáng.

    Một con người mang thân phận bi thảm của kiếp người với nỗi khát khao tuyệt vọng kéo dài từ vạn kỷ sống giữa một thời đại khốc liệt mà hình hài vương đầy thương tích của một thân phận nạn nhân.

    Nhưng đó là con người không ngừng thiết tha yêu thương cuộc sống và vẫn bình thản đi tới kể cả khi hình hài đang phản bội chính mình.
                                                                                                             
    Virginia 5.5.2001                      
    Uyên Thao
     
    Posted on 03 Jul 2008


     Contact Us | © 2008 - 2010 by   tiengquehuong.com